CHIỀU THU

By Trần Vấn Lệ

http://a9.vietbao.vn/images/vi955/2011/3/55358867-1299547535_chieu-thu-buon.jpg

 

Hình như tôi chưa gửi bạn bài thơ mới làm sáng nay?  Đúng rồi!  Nó vẫn còn đây nó nằm phơi lòng trước mặt…

 

Hình như tôi mê đạo Phật chuyện chi cũng chuyện “Vô Thường” nhớ thì có nhớ có thương…mà chữ quên nằm chính giữa!

 

Bài thơ tôi làm cho có với ai đó một chuyện Tình.  Đọc lại vừa ý tôi in tại sao nó nằm trước mặt?

 

Nghĩa là tôi quên đi mất  Người yêu mà tôi cũng quên huống chi bạn là người quen chỉ bên ly cà phê sáng!

 

Bạn à cà phê đen đậm.  Mây bay trong đó cũng đen!  Ước chi thấy mặt trời lên khi mình khua tan đá lạnh…

 

Bạn à cà phê sóng sánh tình nào rồi cũng cũng tan?  Tôi đang ngắm buổi chiều vàng tưởng đâu áo nàng phất phới…

 

Nhiều khi thấy thơ thật tội ai bày chữ nghĩa tương tư?  Nhiều khi thèm một giọt mưa để nghĩ lòng mình vẫn nắng!

 

Bạn à bài thơ này nặng vì là…chiều đã vào Thu!

 

 

 TRẦN VẤN LỆ

More...

THAY CHO LỜI CẢM ƠN

By Trần Vấn Lệ

 

Bạn ở bên châu Úc gửi mình món quà xinh:  Chiếc áo và cà vạt làm như thể nhân tình!

 

Mùa này Cali nóng làm sao mặc áo khoe?  Trước gương mình ngó bóng mình nhìn mình cũng mê!

 

Chao ôi bạn mà thấy / mình nhỉ mình bây giờ:  cuối đời còn vẫn trẻ…nhờ món quà bạn cho!

 

Mặc áo xong rồi xếp.  Cà vạt thắt rồi tung.  Vài ba năm nữa chết quà có liệm theo không?

 

Chắc là không!  Mà kệ!  Bạn trong mình:  Trái Tim.  Trái tim thành cát bụi hồn của mình bay lên!

 

Quà của bạn cho đó mình giữ như niềm vui.  Món quà dù rất nhỏ quý nhất là Tình thôi!

 

Chưa một lần qua Úc.  Chưa một lần về quê.  Úc và quê là một.  Bạn làm mình nhớ ghê!

 

Đường nào cũng vạn dặm / từ rời bỏ Nước Non!  Chữ Tình luôn luôn đậm chỉ cỏ lợt màu sương!

 

Cali đang mùa Hạ bên Úc thì mùa Đông.  Bạn chắc đang hơ lửa.  Biết mình nghĩ gì không?

 

TRẦN VẤN LỆ

More...

MƯỜI THÁNG NĂM HÀNG NĂM

By Trần Vấn Lệ

http://megafun.vn/dataimages/201005/original/images240563_t129967_thumb.jpg.6.jpg

 

Một năm có được một ngày mừng Sinh Nhật nắm bàn tay một người.  Cái gì cũng Một mà thôi!  Và em đúng vậy một người tôi mong!

 

Một năm năm tháng lòng vòng đi đâu rồi cũng về sông bến nhà.  Đám lục bình vẫn còn hoa màu hoa tím nhạt tưởng xa mà gần.  Ngày về dẫu chẳng ngày Xuân nhưng hoa nở đó là mừng tháng Giêng!

 

Bàn thờ của Ngoại khói lên hương nhang khói tỏa mặt em mặt trời.  Biết là lát nữa xa thôi bức hình của Ngoại nụ cười nở hoa!

 

Anh trong mơ thấy về nhà thấy Ba ngồi uống tách trà bình minh.  Thấy em thương quá một mình tháng Năm Sinh Nhật cái Tình vẫn xưa!

 

Cái Tình ôi cái Tình chưa ngỏ lời nói khẽ mình vừa gặp nhau!  Hai mươi năm trước bên cầu em đôi gót nhỏ đỏ màu hoa sen…Đò ngang khách chật ngồi chen con sông thật đẹp và em… thật buồn.

 

Kể từ sáng đó khói sương mình sông nước chảy ôi hoàng hôn ơi…

 

 

 TRẦN VẤN LỆ

More...

EM CÓ THẮP NHANG BÀN CỦA NGOẠI

By Trần Vấn Lệ

 

Lạ nhỉ khi không trời trở gió.  Quê nhà gió chướng giống như đây?  Chiều Ba ra ngõ nhin mây tới.  Xưa lắm…Bây giờ chiều bữa nay!

 

Lâu quá thư nhà không thấy sang.  Có chi không biết vẫn mơ màng vẫn mong vẫn đợi cầu yên ổn.  Hình Ngoại chắc mờ thêm khói nhang?

 

Nhắc Ngoại hoài thôi vì nhớ Ngoại (còn ai để nhớ để cầu xin?).  Em…khi không cũng như là gió.  Trở mặt rồi!  Đau quá trái tim!

 

Mây đang bay tới.  Trời đang gió.  Ba chín mươi hơn còn biết gì.  Em đút cơm Ba em chắc tủi:  “Tại sao anh nỡ bỏ em đi?”.

 

Quê Hương từ lúc ngưng bom đạn anh có nhiều năm gỡ lịch tù.  Rồi có nhiều năm nằm đất khách.  Một lần nhắm mắt mấy Thiên Thu!

 

Mấy Thiên Thu đó em đầu bạc anh cũng bạc đầu tội nghiệp nhau! Anh đổ mồ hôi sôi nước mắt làm thơ…không có một đồng xu!

 

Anh chưa về được như thiên hạ em nhé chiều nay gió trở mùa Ba có ra sân em nhớ nhắc Ba cầm theo nón sợ mà mưa…

 

Em có thắp nhang bàn của Ngoại xin giùm anh với một ngày vui…

 

TRẦN VẤN LỆ

More...

BÂY GIỜ CHƯA THÁNG CHẠP

By Trần Vấn Lệ

 

Nhiều lúc buồn nói thật anh nhớ em anh buồn. Nhớ dĩ nhiên có thương.  Mà thương trời ơi ai biết?  Anh có con chim kéc nó mồ côi hay về đậu vườn anh tới khuya sáng ra không thấy nó…Nó về nó không ở nó đi…rồi hết về (chắc nó có bạn bè hay chết rồi có thể?).

 

Nhiều lúc buồn ứa lệ.  Anh nói như nằm mơ.  Anh xin lỗi em Thơ của anh làm buồn quá…

 

Hăm hai năm xứ lạ anh chỉ có em quen.  Mà em…rồi mông mênh!  Mà em…rồi bát ngát!  Rồi hay Trời không khác chỉ khác…Niềm Tái Tê!  Trái Tim hai chữ T và em sao chỉ Một?  Phải chi anh người dốt đừng biết một chữ nào   đừng lấy giấy ghi vào những bài thơ-nhật-ký.  Đừng hỏi sao Thế Kỷ dài chi tới Trăm Năm?  Em à em xa xăm có bao giờ em nghĩ…mình sinh lầm Thế Kỷ như ông Vũ Hoàng Chương? (*).

 

*

 

Anh nghĩ em dễ thương anh hỏi gì cũng đáp.  Bây giờ chưa tháng Chạp ôi buồn bay lá bay…

 

(*) Thơ Vũ Hoàng Chương:

 

Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa

Bị Quê Hương ruồng bỏ Giống Nòi khinh!

Lũ chúng ta đầu thai nhầm Thế Kỷ

Một đôi người u uất nỗi chơ vơ…

 

 

  TRẦN VẤN LỆ

More...

THẾ KỶ MUÔN NĂM

By Trần Vấn Lệ

alt

 

Tóc mai sợi vắn sợi dài

Ở nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm…

 

Em rất dễ thương ơi!  Nhiều khi buồn gọi sảng.  Như hôm nay từ sáng tới trưa chưa mặt trời!

 

Em rất dễ thương ơi phải chi mưa vài giọt.  Nước mưa dù không ngọt nhưng cũng đỡ đắng lòng!

 

Nói vậy em buồn không?  Trời đâu đã mùa Đông xin em đừng nhăn mặt.  Anh nghĩ tới hoa hồng!

 

Em là hoa anh trồng hay là hoa ai tặng…Sao hôm nay im vắng – ngày của Mẹ buồn hiu!

 

Ngày của Mẹ từ chiều chắc nhà hàng mới rộn.  Các con đãi Mẹ món…món gì nhớ suốt năm?

 

Gió! Ôi gió thong dong gió như người đi dạo.  Bầy quạ như bầy sáo qua sông rồi không về… 

 

*

 

Ngày một ngày lê thê.  Ngày này Ngày Của Mẹ.  Mẹ là trời là bể.  Hết Kinh rồi tới Kệ ông Sư ngồi miên man…

 

Trời không nắng vẫn tan – tan một ngày ảm đạm.  Anh đi bật đèn sáng.  Gọi em dễ thương ơi!

 

Lát nữa nửa đêm rồi anh mơ ngày mai mốt.  Em là Niềm Sốt Ruột nói với ai bây giờ?

 

Gió!  Ôi gió bay thơ của anh thời vụng dại.  Em làm anh nhớ mãi sợi tóc mai bình minh!

 

Đám tóc mai ai nhìn thấy ngắn dài không nhỉ?  Em là em-Thế-Kỷ sao là người-Muôn-Năm?

 

 

  TRẦN VẤN LỆ

 

More...

NHẬT KÝ MOTHER S DAY 2011

By Trần Vấn Lệ

 

Đã tám giờ hơn mặt trời vẫn chưa lên.

Hôm nay ngày Lễ Mẹ Mother’s Day sao trời buồn quá thế?

Những con chim se sẻ chưa bay ra mái nhà. 

Và tất cả những khóm hoa chưa nụ nào hé nở.

Mặt trời còn im ngủ.  Gió bay êm như ru.

Tháng Năm là mùa Hạ đâu phải là mùa Thu.

Người đàn bà chải đầu chải bao nhiêu giọt lệ?

Ngày Lễ Mẹ buồn ơi buồn thế!

 

Tôi đang viết Nhật Ký về một-ngày-phải-vui

Những lời đó là buồn lắm đó

Tôi không thể hỏi gió vì gió vốn vô tình

Tôi chỉ biết hỏi mình và mình tim chỉ đập.

Trời buổi mai thật thấp dù đã tám giờ hơn

Cả nước Mỹ ai cầm những tấm thiếp rất đẹp?

Những núi cao xanh biếc chìm ở đâu rừng sâu?

Những con suối róc rách tại sao chưa tới biển?

Lòng Mẹ chưa nghe tiếng suối trong nguồn vỡ ra

Không lẽ tiếng vỡ òa vẫn trong lòng chinh phụ?

 

Buổi mai đầy thạch nhủ đọng trên từng nhánh cây

Những mạng nhện giăng mây lắc lay vài lá rụng

Ngày Lễ Mẹ lúng túng những tiếng mừng chắc trưa?

Gió chỉ mang hơi mưa đủ cho lòng ướt đẵm

Một ngày không có nắng   mắt Mẹ càng âm u…

 

Nhật Ký tôi bài Thơ em không chờ để đọc

Sáng nay em chải tóc có rớt vài câu thơ

Tôi nhặt lên chép lại buồn như trời sắp mưa…

Buồn như Sài Gòn xưa ngày bỏ đi mưa tới!

 

 

 TRẦN VẤN LỆ

 

 

 

More...

TỈNH MỘT CƠN MƠ

By Trần Vấn Lệ

http://img413.imageshack.us/img413/3504/kettrang4ow.jpg

 

Con kéc mồ côi đã chết rồi?  Tôi buồn tôi nghĩ thế chao ôi.  Cây đang đơm trái mùa sang Hạ con kéc không về chơi với tôi!

 

Con kéc nhớ chi ngày-của-Mẹ!  Rừng sâu xa thẳm nó làm sao?  Gục đầu vào cánh che mưa gió?  Mắc kệ đường xa lau lách lau…

 

Hôm nay ngày Mẹ Mother’s Day.  Con kéc mồ côi…cứ ngủ say?  Nó chết xác nằm trên mặt đất…hồn thì muôn thuở ở trong mây?

 

Nghĩ con kéc chết lòng tôi muốn mình bỏ Thơ đi bỏ cõi đời.  Mình hóa làm chim về cõi mộng bao nhiêu nước mắt hóa sương rơi…

 

Và ai có hỏi tôi đâu vắng chắc cũng buồn hiu chút xót xa …Rồi tất cả như tờ giấy trắng làm con diều giấy thả chiều qua!

 

“Em ơi nhẹ cuốn bức rèm tơ nhìn cuối chân mây khói tỏa mờ…” (*) có thấy bụi hồng trên lối gió nói giùm cho Chị tỉnh cơn mơ…

 

(*) Thơ Thanh Tịnh

 

 

  TRẦN VẤN LỆ

More...

MƯA BAY LEM TỪNG CHỮ

By Trần Vấn Lệ

 

Bạn tôi ra nghĩa địa mỗi buổi sáng chín giờ ngày nắng như ngày mưa bạn tôi đi thăm mộ…

 

Bạn tôi vừa mất vợ đúng vào tuổi về hưu.  Bạn tôi buồn bao nhiêu (không cân nào cân nổi).

 

Bạn tôi gần trăm tuổi (còn ba mươi năm thôi).  Những ước mơ cuối đời…trời ơi ngày lẻ bóng!

 

Bạn chưa đi lọng cọng.  Từng bước từng bước thầm.  Tôi thấy bạn xa xăm và tôi gần như bạn?

 

Ba cây nhang khói xám bay lên trời vật vờ.  Tôi nghĩ tới bài thơ tôi sắp làm buồn lắm.

 

Cái dấu nào in đậm bằng dấu ấn trăm năm?  Bạn tôi nhìn đăm đăm từng nụ hoa hé nở…

 

Bạn tôi đi thăm mộ.  Tôi không đi thăm ai.  (Nếu sẽ có một ngày tôi không ai thăm cả!).

 

Tôi núp trong chòm lá.  Lá lao xao lao xao.  Tiếng chim hót như chào bình minh thế giới khác.

 

Bạn tôi ngồi một lát rồi lên xe ra về.  Khói mấy luồng rẽ chia cõi âm dương đôi ngã…

 

Tôi không làm sao cả.  Vẫn hồn nhiên như Thơ.  Lúc đó là buổi trưa mưa bay lem từng chữ…

 

 TRẦN VẤN LỆ

More...

MỘT BÀI THƠ BUỔI TRƯA

By Trần Vấn Lệ

http://d3.violet.vn/uploads/previews/blog/3672/ba_cu_gia_an_com_400.jpg

Bây giờ không còn Ngoại.  Không còn Má.  Ôi buồn.  Tôi gần trăm tuổi hạc lòng vẫn còn trẻ con!

 

Buổi trưa mà có Ngoại hay Má nằm võng đưa.  Những bài ca dao cũ ôi chao những lời ru!

 

Tôi thèm nghe tiếng hát Ngoại lỏm bỏm miếng trầu.  Mái hiên nhà trưa mát.  Gió và Ngoại ầu ơ…

 

Tôi thèm nghe tiếng nói của Má vừa la Cha.  Hàng xóm thì rất xa.  Má nói như Má hát.

 

Những ngày xưa xa xăm.  Bao nhiêu người gãy gánh.  Như tôi một tàn quân.  Ở đâu cũng hiu quạnh.

 

Ngồi ở cà phê hiên ngó khói bay nhàn nhạt.  Con chim lẻ loi chuyền.  Nhành cây rung rinh nắng…

 

Tôi cầm muỗng khua ly.  Cái ly còn nước đá.  Sóng sánh chút cà phê.  Đời không còn gì cả…

 

Buổi trưa.  Trưa thật xanh.  Trời cao.  Xanh vời vợi.  Trưa quê nhà lung linh.  Nhớ ao sen nhà Ngoại…

 

Bây giờ có ai về chắc tôi theo níu áo?  Tôi nhớ sao bờ tre.  Buổi trưa.  Bầy chim sáo…

 

 

  TRẦN VẤN LỆ

More...