TRÊN ĐƯỜNG VỀ NHỚ ĐẦY
Xe chạy qua Định Quán
Xe vượt khỏi Phương Lâm
Xe xâm xâm lên đèo Bảo Lộc
Xe như rời khỏi đất
Xe bay trên đèo sương…
Xe lượn uốn theo đường
Xe nương nương tia nắng
Xe trôi. Mây lẵng lặng
Đèo ôm cua đồi xanh
Xe dù không chạy nhanh
Nhưng thời gian không chậm
Xe như dường xa lắm
Cõi phù hư phù sinh…
Lâu lắm. Tôi giật mình
Ba mươi năm tôi được
Nghe xúc cảm ngày xưa
Ngồi trên xe trên thơ
Trên đường về Đà Lạt…
Đèo Blao gió mát
Rồi Di Linh nắng vàng…
Rồi Prenn. Rồi tới
Sương mù ôm hôn tôi
Ba mươi năm nghẹn lời
Nói răng chừ Đà Lạt?
Tôi tìm những mất mát
Tôi chẳng thấy gì hơn
Những giọt lệ lăn tròn
Chảy mòn từng phiến đá…
Tôi bật lên tiếng Má
Mù sương ôm tôi hôn…
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=310434
CHÍN GIỜ

Em nói “chín giờ em ngủ
Anh đừng chọc phá em, nhen!”
Một năm, nhiều năm, anh nhớ
Giờ em đi ngủ mà em!
Bây giờ còn chín phút nữa
Gọi em, muốn gọi, mà thôi!
Chuyện dẫu ngắn, dài, đều lỡ
Em bực mình, anh không vui!
Làm bốn câu thơ năm phút
Xong bốn câu này, là khuya!
Hơi thở làm nên hạnh phúc
Hơi thơ chưa chắc sớm về!
Thật đã mười giờ em ạ
Em đang chìm giấc ngủ sâu
Anh thức sao lòng trăn trở?
Thơ anh mới được mười câu!
*
Mười câu rồi xong bốn đoạn
Sẽ thêm ba bốn không chừng
Anh bưng tách trà lên uống
Nhìn hơi khói tỏa mông lung…
Tưởng tượng em ôm cái gối
Mùa Hè tấm chăn mỏng tanh
Anh xin Trời khoan mưa vội
Mai em thức dậy trời xanh…
Tưởng tượng sáng mai chim hót
Vườn anh em liếc nhìn sang
Giàn bông giấy vàng nở rộ
“Đóa Hoa Nào Cũng Vì Nàng!”
Có lúc anh là thi sĩ
Dễ dàng như một giấc mơ
Em mãi là em, khó quá
Bắt anh phải nhớ Chín Giờ!
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=310427
TÓC ÔI NÀNG TÓC ÔI EM
Chao ôi tóc đó của nàng
Tóc thương tóc nhớ của chàng, chớ ai?
Nàng đi, đường phố không dài
Dù mây nước vẫn bên ngoài cứ trôi…
Nàng đi. Hay đứng. Hay ngồi
Ở đâu thì tóc vẫn hồi hộp bay
Chàng thương đếm mỗi một ngày
Chàng nhung nhớ, tội bàn tay của chàng!
Kể từ có chuyến đò ngang
Dù trên đò chẳng là nàng ghé lưng
Sao nghe buồn vậy hỡi lòng
Liệu mai người đó theo chồng, thì sao?
Ngó qua làng Thới, hàng cau
Hàng dừa xanh biếc, chỗ nào cũng xa
Kể khi tôi bỏ nước nhà
Sóng đêm sông vọng buồn là bao nhiêu?
*
Chiều nay đứng ngỡ ngàng chiều
Tóc bay gió lộng yêu kiều ai kia…
Con đường mấy ngã tư chia
Con tim còn chỗ em về mà em!
Em về nhé! Lúc trăng lên
Thì anh quỵ xuống, với em, chung tình!
Tóc bay…bay gió trên đình
Tóc thơm thơm mỗi lá cành hoa thơm…
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=310249
TÓC BAY GIÓ LỘNG

Em ngồi ngó mặt trong gương, chải mớ tóc rối, rẽ đường con ngôi. Cái gì rồi cũng chia đôi, chuyện Non Nước với chuyện Người…phân vân!
Bây giờ đã hết mùa Xuân, trời đang tiết Hạ, Thu chừng sắp sang. Ngoài sân gạch đỏ lá vàng đã bay lác đác, mơ màng chiều chưa?
Em nhìn em vẫn như xưa, khác chăng trán đẵm giọt mồ hôi lăn. Chỗ nào thì cũng Việt Nam , chỗ mơ mộng tới buồn chan chứa buồn!
Phải chi là nước trên nguồn, là mây trên núi, là sương trên rừng…Phải chi đi chẳng có dừng, sắc không không sắc cứ cầm đi chơi…
Úp vào ngực tấm gương soi, tiếng tim đập vọng tiếng đời áo cơm. Tóc rồi có chải cho suông, mồ hôi liệu có hết tuôn xuống đời?
Nghĩ xong em bật tiếng cười, khoác chiếc áo vội ra ngồi vào xe. Sáng đi chiều tối lại về, tóc bay gió lộng tay đè vẫn bay…
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=310059
THÁNG BẢY HAI NGÀN MƯỜI MỘT
Tháng Bảy năm Hai Ngàn Mười Một
Năm ngày Thứ Sáu, Thứ Bảy, Chúa Nhật
Mặt trời cười ngất: Ta Đốt Thui Thế Gian!
Tôi đưa tay che mái tóc nàng
Tôi nói nhỏ: “Anh là mặt trăng, em cứ điệu đàng đi tới!”
Em đi tới, chỗ nào, đừng hỏi
“Tại vì sao tháng Bảy này dài?”
Tại vì sao, tròn vo con mắt nai
Khi có thế gian, sự thơ ngây, đẹp nhất!
Anh muốn em hiền như Đức Phật
Anh muốn em hiền như Giê Su
Hãy nghĩ rằng tháng Bảy mùa Thu
Những người chết được giải trừ tội nghiệp
Rằm Vu Lan, đêm Thất Tịch bao dung
Tháng Bảy Tây có sự chẳng hài lòng
Mình vẫn thấy mây bồng trăng lên núi.
Em à em, anh yêu em đắm đuối
Tháng Bảy này mưa Ngâu dễ thương…
Em cứ đi đi cánh cửa Thiên Đường
Con lạc đà đang chờ em ở đó
Cửa Thiên Đường không bao giờ được mở
Nhưng chúng ta vào nhờ lỗ trôn kim!
Hãy nói rất êm. Hãy nói với Trái Tim:
“Người yêu người như chim có cặp
Như khí trời mỗi lần hô hấp
Nghe cõi đời thơm ngát mùa Xuân!”
Tôi đưa tay che mái tóc nàng
Tôi nói nhỏ: “Em cứ điệu đàng đi tới!”
Tháng Bảy này không ai chờ ai đợi
Nó dài hơn vì người ta yêu nhiều hơn!
Tháng Bảy này không phải tháng dị thường
Chỉ là một thử thách để người ta chịu đựng!
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=309929
TRĂNG ĐÊM MỒNG TÁM
Đêm nay, đêm mồng Tám tháng Sáu năm Con Mèo. Anh nhìn vầng trăng treo, em ơi: Trăng Một Nửa!
Đêm nay có một nửa trăng thôi
Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi…
Chắc em mỉm miệng cười: “Nửa trăng, thơ với thẩn!”. Nửa vầng trăng ai cắn, cắn vỡ rơi biển nao?
Thơ Hàn Mạc Tử buồn sao! Và…còn đau đớn nữa! Vầng trăng còn một nửa…người ta mất trái tim!
Trái tim đó, là em. Nhớ. Thương. Buồn. Đứt ruột. Ai nhớ ai mà nuốt được nước mắt hỡi ai!
Bài thơ Hàn không dài, anh chép cho em đọc:
Đêm nay có một nửa trăng thôi
Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi
Ta nhớ mình xa thương đứt ruột
Gió làm nên tội buổi chia phôi!
Hồi nãy, anh xẻ đôi bài thơ làm hai nửa. Bây giờ hai mảnh vỡ, em gắn liền được không?
*
Đêm nay, đêm Thượng Tuần, trăng không tròn thì khuyết. Trời không sương không tuyết, lòng anh nghe giá băng…
Ai nỡ nào cắn trăng? Em nói anh nghe thử! Lẽ nào là em chớ? Lẽ nào cho phân vân?
Ai bảo em là trăng, anh tương tư từ thuở đi vào đời mưa gió yêu người xa cuối sông…
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=309845
MỘT BÀI THƠ ĐỘC VẬN
Em không nhớ chi anh…chỉ vì em không nhớ! Em chưa đi đò lỡ đâu biết nỗi muộn màng!
Anh…làm bộ hiên ngang, cuối cùng rồi ngã quỵ! Thương sao tiếng ngựa hí trên đồi chiều mây bay…
Những gì buồn hôm nay để cho anh giác ngộ. Con đường em hoa nở, anh nhường cho em đi…
Chúng mình chẳng có chi gọi là duyên là nợ. Phần anh thì có nhớ, nhớ có ngày sẽ nguôi!
Giống như em vậy thôi! Lắc đầu thay mái tóc. Mỗi ngày một thời gian, mơ màng khi cười mỉm.
Có một ngày anh đếm những dấu chân em qua. Rồi mỗi ngày một xa những gì là quá khứ!
Nếu anh ngồi tư lự là anh thương anh thêm. Sau câu đó, chữ Em, bài thơ anh tròn trịa!
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=309735
KẺ TRƯỚC NGƯỜI SAU
Bạn tôi đã già rồi. Tám mươi lăm tuổi Trời…chắc cũng gần xa Đất. Tôi không theo đạo Phật / mà cũng hiểu Tử - Sinh, chuyện không phải của mình / mà do …cái Tâm định. Đất chẳng qua chỗ dính / cuộc đời ta vậy thôi. Tất cả đều về Trời. Trời ở đâu? Ngước mặt! Thấy chớ mây ở Bắc / gió thổi về biển Nam . Gió thổi qua núi non. Gió xoáy lòng rừng rú. Gió theo người lữ thứ, thổi ngược về Quê Hương…
Ở đó là Tình Thương! Ở đó là Thánh Giá! Sống có vay có trả, thác chữ Vạn xoay tròn. Không ai ưng, ai oan, ngày cuối cùng phán xét. Ngày cuối cùng chưa hết / nếu chúng ta vẫn còn / muốn khom lưng cúi luồn / mơ đền đài dinh thự, mơ làm cây cổ thụ / đứng giữa trời tuyết sương…
Bạn của tôi dễ thương / không mơ màng gì cả. Đời chỉ một cái lạ: ta Được Sinh Làm Người, đầu ai cũng đội Trời, chân ai cũng đạp Đất. Cái Còn nào chẳng Mất? Cái Mất, mất gì đâu? Một giấc ngủ Thiên Thu / dài hơn Đời Hữu Hạn! Bạn tôi yêu không chán / cuộc đời nên hiểu đời. Bạn tôi ngó lên trời, nghĩ thơm lừng nhang khói. Những gì bạn tôi nói / là những gì tôi mong: Chúng Ta Có Núi Sông / Do Thiên Thư Định Phận!
Năm Bảy Lăm ai Thắng? Năm Bảy Lăm ai Thua? Chẳng qua là Cuộc Cờ / khi nói điều Thua, Thắng! Có nhiều điều “chẳng đặng”, cay đắng cũng đành thôi. Ở cái tuổi về Trời, xin một điều Tha Thứ. Mỗi người là Khách Lữ, mỗi người một Tấm Lòng, Phật nói Có là Không, Chúa cho ta Điểm Tựa. Bạn tôi tin thế đó / và sẽ đi bình yên!
Ước chi tôi có Duyên / được ra đi trước bạn…
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=309531
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Có con ngựa tía chạy muôn dặm ngàn mỏi chân dừng lại thấy mình trống không!
Có con ngựa hồng chạy qua đồng cỏ gặp một bầy thỏ đứng lại hí vang…
Ông mặt trời vàng leo lên kim mã vượt bao núi cả vượt khắp đại dương…
Mặt trời xót thương những con thuyền gỗ nghe lòng xấu hỗ sao người vượt biên?
Có người hữu duyên gặp người hữu phận sao còn lấn cấn: vì sao lưu vong?
Tiếng con ngựa hồng hí trên đồng cỏ. Gió theo đường gió. Mây theo đường mây!
Từ Đông sang Tây, tôi, con ngựa lạc, đứng nhìn ngơ ngác em à em ơi…
Con chim chích cười trên cành xanh biếc. Ngày nào tôi chết ngậm cười tiếng chim?
Tôi đứng lặng im như con ngựa tía. Dặm ngàn vô nghĩa, dặm lòng vô biên!
Em à em em, cho tôi nhắm mắt. Em là Đức Phật. Em là Khoan Dung!
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=309340
NÓI NHƯ THỀ THỐT

Buổi sáng, xe quét đường quét sạch cả mù sương!
Hai lề phố hoa nở đỏ thắm thiết môi hường!
Good Morning dễ thương với ai dù dễ ghét!
Buổi sáng không ai mệt dù đi bộ dài dài…
Xe quét đường miệt mài làm công việc của nó.
Người đi đường hít thở, cuộc sống thêm bao lâu?
Những con chim bồ câu bay ngang rồi bay dọc
Tia nắng trời như tóc mượt mà xanh ngọn cây…
Bài thơ buổi sáng nay đặt vào tay em đó!
Hãy cười như hoa nở: Chúc Em Một Ngày Vui!
*
Nhiều buổi sáng nhìn trời thấy mình sao nhẹ quá!
Cảm ơn em tất cả những gì anh đang mơ…
Một ngày vui có chưa? Bây giờ nghe nao nức…
Tôi tin đời có thật những gì ta ước ao!
Tôi không tin đời sau có một ngày trở lại
Thuyền thơ không có lái sẽ tan trong trời sương…
Em ơi em dễ thương, nói một lời mãi mãi!
Tấm lòng tôi như vậy xin nhớ từ hôm nay…
TRÂN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=309143
BUỔI MAI XUÂN MUỘN
Em ơi trời nắng! Nắng thơm lừng!
Em, sáng nay sao? Má chắc hồng?
Môi, nụ bình minh đang hé nở
Hay còn chum chúm nụ thương mong?
Anh nhìn con bướm, hummingbird
Nhìn những con ong lượn trước nhà
Thấy được mùa Xuân trong-tất-cả
Vì em là một đóa hồng hoa!
Vì em! Thương lắm! Làm sao tả
Cho hết lòng anh nghĩ đến người
Dẫu cuối chân mây hay góc biển
Vẫn gần biết mấy bóng mây trôi!
Mây tan rồi hợp, tan rồi tụ
Mưa có bay về trong xế trưa?
Bỗng nghĩ đến mưa, buồn mấy chút
Sợ mà lại xé những bài thơ!
*
Em ơi! Trời nắng! Nắng bình minh
Ngọn gió thơm thơm thoáng thoáng hình
Ai ở vườn ai đang nhặt nắng
Hình như ai đó ném sang mình?
Ném sang mình một thời nhung nhớ
Em sớm về nha! Thu sắp sang…
Cũng sợ mai kia rồi mốt nọ
Ra sân buồn lắm lá bay vàng…
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=308933
CỘT MỐC THỜI GIAN 3 - 7 --2011

Hôm nay, nước Thái Lan có Thủ Tướng Đàn Bà! Toàn dân, trẻ tới già ai cũng đều vui sướng! Nước Thái Lan như lớn vì có sự công bằng. Nước Thái Lan hiên ngang từ nụ cười rất đẹp. Cảm ơn cô Yingluck mở một chương sử hồng! Nước Thái Lan núi rừng và biển sông thức dậy!
Nước người ta, thế đấy! Còn nước mình thì sao? Đường xe chạy ào ào, Chạy tới đâu, không biết! Chuyện nước non, nói mệt. Chuyện nhân tình, hết mê! Nhiều người xinh, xinh ghê, đi làm nghề ca hát. Nhiều người ra nước khác, đi làm nghề oshin! Chuyện nước non, giật mình: bốn ngàn năm văn hiến!
Dân ta từng thể hiện những trang sử huy hoàng. Dân ta sao tạ tàn trước thế gian tươi sáng? Một nước chỉ một Đảng, đường độc đạo đi đâu? Tôi bứt tóc trên đầu thành nhà sư, quên hết? Hai bà Trưng đã chết. Bà Triệu cũng không còn. Sông suối nào cũng mòn khi chúng ta trở ngược! Thôi đành ra phía trước, từng ngày một suy vi…
Tôi không biết làm chi, đọc báo và ca ngợi nước Thái Lan từ tối đang bước ra bình minh!
Tôi biết em bực mình, nãy giờ tôi không nói một điều em mong đợi “Em là Một Nàng Thơ”. Tôi nhắm mắt và mơ một ngày non nước Việt có một người đàn bà đẹp, miệng nở như đóa hoa lòng thơm như Trưng Triệu! Hỡi em! Em có hiểu tôi nói gì hôm nay? Chúng mình ở đâu đây, chân mây hay góc núi?
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=308881
MẤY DÒNG TÂM SỰ
Bạn tôi nói với tôi
Về “cuộc đời” loài quạ:
Trứng quạ nở ra quạ
Quạ Mẹ mớm cho con…
Chắc là những miếng ngon
Thương con Mẹ đi kiếm
Con, từng ngày khôn lớn
Mẹ con rồi xa nhau…
Bạn tôi nói với tôi:
Chuyện không chỉ thế đâu!
Khi quạ Mẹ…bạc đầu
Không bay không lượn nữa
Nó lại về với tổ
Từng sinh con nó ra
Quạ con dẫu đi xa
Vẫn về bên với Mẹ!
Bạn tôi nói…như thế:
“Quạ còn biết Mẹ Con
Người ta khi lớn khôn
Mấy người quan tâm Mẹ?”
Tôi nói: “Rằm tháng Bảy
Con nhớ Mẹ đấy thôi!
Mục Kiền Liên sống đời
Vì có Hiếu với Mẹ!”.
Bạn tôi cười nhỏ nhẹ:
“Mấy người đâu bao nhiêu!
Mình không đợi Số Nhiều
Ít ra, còn Không Có!”
Bạn tôi như đứa nhỏ
Lòng sao mà vô tư!
Tôi có cớ làm thơ
Gửi cho đời…Tâm Sự!
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=308701
MAI MỐT BẠN À CHIỀU

Bạn gửi tôi bài thơ chia ra làm năm đoạn, câu nào cũng ai oán, cả bài như hồ Thu…
Thơ của bạn êm ru mà nghẹn ngào như gió bay trong trời mưa nhỏ, bay trong hồn tôi khuya…
Thơ của bạn sao chia ra làm chi năm đoạn? Tôi có làm bạn giận mà thở dài canh thâu?
Bạn biết tôi ở đâu khi bạn ngồi trước cửa? Khi mỗi ngày bạn thở, bạn biết tôi đâu không?
Tôi biết bạn có lòng, tôi núp trong tim bạn. Tôi biết bạn là nắng, tôi sợ gì trời mưa!
Mãi mãi bạn là thơ, tôi chờ và tôi có! Năm đoạn bài thơ nhỏ, mặt hồ Thu bao la…
Bạn tưởng tôi ở xa nên bạn buồn cũng phải. Xưa nay truyện tình ái, có truyện nào vui đâu!
Cảm ơn bạn từng câu, tôi cắn môi từng đoạn, tôi luôn nâng niu bạn: Một Người Tôi Quý Yêu!
Mai mốt bạn à, chiều tôi đi ngang qua ngõ, bạn hãy là cơn gió, mình dìu nhau…hoàng hôn!
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=308519
NGÃ TƯ
Đêm qua ra đứng ngã tư
Nhìn xe xe chạy, nhìn người người đi
Nhìn cây trụ điện đen xì
Sương lăn mấy giọt, tội gì sương lăn?
Nhìn lên, ngơ ngác vầng trăng
Nửa đêm thấy mặt chị Hằng mà thương!
Một bầy vạc bỏ triền non
Bay bay không biết là buồn hay vui?
Bỗng xe Cảnh Sát hú còi
Một tai nạn ở đâu rồi, phải không?
*
Đêm qua, đây chẳng giữa đồng
Mà sao trơ trọi như lòng ngày xưa?
Ngã tư đời, ngã tư mơ
Ngã tư nào cũng như vừa mới qua…
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=308488
CHỜ TRĂNG TRĂNG KHUẤT MÂY

Hồi tối
Chờ trăng
Trăng khuất mây
Nhớ em
Gương mặt sáng trưng ngày
Mong nơi em ở
Mây sương mỏng
Để thấy anh
Đang ngồi ở đây!
Em hiểu mà
Anh có tấm lòng
Trọn đời chỉ hướng
Tới phương Đông
Quê Hương mình
Mỗi bình minh mới
Em, một Bình Minh
Anh nhớ nhung!
Em hãy là hoa
Mãi mãi hoa
Là tha thiết lắm
Nói như là
Em ngồi bên cạnh
Anh đây vậy
Mình đợi trăng
Chờ mây bay qua…
Mây đưa trăng trốn
Chắc bên trời?
Khuya của anh buồn
Không thấy vơi
Chẳng biết đền ai
Đời lỡ cuộc
Đền ai mà được…
Có nên vui?
Hai chữ buồn – vui
Quyện thế gian
Có khi anh cũng
Rất mơ màng
Mình như sương khói
Như sương khói
Tụ nửa chừng non
Gió thổi tan…
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=308385
KỶ NIỆM LÀ MẤT MÁT
Kỷ niệm nào cũng nhòa, thật chớ, phải không bạn? Thế thì mình ngồi nán uống cạn thêm ly này, lát nữa mình chia tay lại dày thêm nỗi nhớ, về sau này có lỡ thấy tự dưng cô đơn…
Kỷ niệm không phải sương sao lại nhòa, bạn nhỉ? Lạ lùng! Tiếng ngựa hí sau đồi như còn vang. Tiếng ngựa khác lá vàng, vang vang hoài trong gió. Vang vang hoài trong nhớ. Ôi thuở chiến trường xưa!
Kỷ niệm không phải mưa sao đầm đìa nước mắt? Chẳng hạn ngày Mẹ mất, con cầm tay muốn theo. Mẹ hai mắt buồn hiu, khép rồi và khép mãi. Con rút tay về lại bụm mặt và khóc òa. Kỷ niệm đó cũng nhòa khi khăn tang được xả? Kỷ niệm đó là lá, lá mùa Thu đã bay?
Không! Bạn ơi hôm nay, mình đang bày kỷ niệm trong từng ngăn trái tim, trong từng mạch máu len chạy lên từng chân tóc. Ly rượu tràn nước mắt, uống, mai kia mình xa, như ba mấy năm qua đã có chiều say khướt…
Kỷ niệm là giọt nước ở đâu vào mắt tôi? Ngồi nói nhảm xa xôi cũng bùi ngùi tấc dạ! Người xa người, xa lạ khi cuối biển đầu trời, khi gặp lại quê người, rượu nào rồi cũng nhạt! Kỷ niệm là mất mát. Thôi, hãy nhòa đi…em!
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=308195
CHIỀU BỖNG CƠN MƯA NHỎ

Bạn tôi về Pleiku
Thăm lại người tình cũ
Bốn mươi hai năm lỡ
Bởi vì xa hoài xa…
Mười năm lính quốc gia
Mười năm tù cải tạo
Hai mươi lăm năm cơm áo
Tàn đời quê người ta…
Bạn tôi chợt nhớ ra:
Mình có người một thuở
Mới bén duyên chưa nợ
Chia tay nhau một chiều…
Nay, ở Mỹ bạn liều
Về thăm quê một chuyến
Quê bạn ở miệt biển
Người xưa trên núi cao…
Thăm mẹ già ít lâu
Lên Pleiku thăm bạn
Tuổi tàn đời chợt thoáng
Cái bóng người ngày xưa…
Bạn lạc vào cõi mơ:
Người xưa thì vẫn đó
Nhưng đã là người vợ
Trải qua hai đời chồng!
Người chồng trước chết rừng
Người chồng sau chết núi
Ba đứa con, lầm lũi
Làm thân cò nuôi con!
Bạn tôi nhìn núi non
Nhìn lại mình: biển cả
Gặp nhau thành kẻ lạ
Thôi anh đi nghe em…
Bạn tôi không kể thêm
Chỉ nói chừng nhiêu đó
Chiều bỗng cơn mưa nhỏ
Kỷ niệm nhòa trong mưa…
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=308021
HỎI CHO HOA MỈM CƯỜI
Hồi nửa đêm, còn viết vài dòng nhật ký chơi. Rồi ngủ như ngậm cười, sáng hồn nhiên thức dậy. Mình còn sống, còn thấy…những gì đang rạng đông, thấy núi và thấy sông, thấy mênh mông trời đất.
Trời không mưa, nắng mật, ngọt ngào con chim bay. Trời không mưa, nắng say, con bướm chao đôi cánh. Nhưng có chút lành lạnh, gió chưa tới mặt trời? Có một chút ngậm ngùi, lá vàng trên sân gạch…
Nhiều câu thơ thật nhạt, viết cho có một ngày. Từng câu thơ kết bầy cho chim bay tứ xứ…
Khói thuốc và hơi thở, thơm chăng vườn hoa tôi? Hỏi cho hoa mỉm cười. Hỏi và không nghe đáp. Coi như thơ còn nháp. Coi như ngày chưa qua. Nhưng ở xa, ở xa, đầu đường ai áo đỏ? Nếu bây giờ còn nhỏ, tôi tưởng con diều bay…
Nắng đã lên ngọn cây. Ngọn cây mừng ánh nắng. Vài giọt sương trăng trắng trên lưới nhện giăng giăng. Trên chiếc võng thời gian có con ruồi đang ngủ. Cuộc sống nó đã đủ cho một đời lầm than? Tôi, bỗng dưng mơ màng, một ngày nào buông hết.
Có sinh thì có chết. Có hợp thì có tan. Thương quá cỏ nghĩa trang sắp vàng mùa Thu mới…Một bài thơ không đợi cũng đã thành bài thơ!
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=307832
TIẾNG GÀ TRƯA

Ồ trưa! Một tiếng gà trưa ó o nghe tưởng bây giờ Việt Nam ! Ngó ra, nắng đứng chỗ nằm, trăng hồi khuya đã dễ chừng đi chơi?
Gà ai nuôi ở sau đồi, trưa vang tiếng gáy bồi hồi lạ thay! Tiếng gà trưa xé lưng mây, toác từng mảng nắng xuống ngày lênh đênh…
Trưa trưa mộng bỗng bập bềnh. Tiếng nghe rất cũ mơ hình như mơ. Bến sông trưa chắc chuyển đò? Tiếng máy nổ có vì giờ chuyển không?
Gà trưa, hồi đó, bên sông, âm vang trải mỏng cánh đồng bao la. Em quang gánh để thềm nhà, tay vung miếng bánh ném ra sân chờ…
Con gà trống dứt tiếng trưa, cúi mổ miếng bánh chia cho cả bầy. Ngày xưa ôi đẹp những ngày, người và muông thú sum vầy đẹp sao!
Mồ hôi từng giọt em lau. Mồ hôi tìm chẳng thấy nào ở đây! Người xưa bóng cũ hao gầy, nắng chang chang thế chỗ đầy đã vơi…
Tiếng gà trưa gáy khơi khơi, ngó lên mây trắng cuối trời mà thương…Cuối trời là chỗ Quê Hương, chân mây chưa phải cuối đường chia ly!
TRẦN VẤN LỆ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=307598



